Huyền thoại Real Madrid Modric nhận phỏng vấn của Roncero tại trung tâm huấn luyện Milanello, nói về cuộc sống ở Milan và quyết định tiếp tục thi đấu, đồng thời nhìn lại sự nghiệp Real Madrid, đề cập Mourinho, Ronaldo, Mbappe, Bellingham, Vinicius cũng như khả năng một ngày trở lại Real Madrid. Đây là phần thứ tư của bài phỏng vấn độc quyền.
Ông đã bao giờ nghĩ, vì sao các ông vô địch Champions League còn nhiều hơn La Liga? Giờ mọi người đã biết vụ Negreira, nhìn lại, trong các quyết định trọng tài lúc ấy, ông có cảm thấy điều gì bất thường không?
Thế này, tôi không biết. Nói thật, chuyện này đúng là bất thường. Tôi không muốn đi sâu hơn, vì tôi không thích bàn những chuyện ấy.

Còn vì sao thời tôi, chúng tôi vô địch Champions League nhiều hơn La Liga? Tôi nghĩ vì chúng tôi không đủ tập trung vào từng ngày, từng vòng giải. Chúng tôi luôn cảm thấy còn thời gian để sửa, nhưng ở Champions League, chúng tôi biết mình không được phép sai.
Lý do chúng tôi làm được những điều ấy ở Champions League chính là vì chúng tôi biết, một khi sai là phải về nhà. Còn ở La Liga, chúng tôi luôn nghĩ sau còn gỡ được điểm đã mất, nhưng Barcelona lúc ấy rất mạnh, họ không cho bạn cơ hội gỡ. Nên tôi nghĩ đó là lý do giai đoạn ấy chúng tôi vô địch La Liga ít hơn Champions League. Nhưng tôi sẽ không thay đổi bất cứ điều gì.
Vẫn là vô địch Champions League nhiều hơn thì tốt hơn vô địch La Liga nhiều hơn.
Đúng. Champions League là danh hiệu ai cũng muốn thắng. Có 6 Champions League thực sự phi thường, nên tôi sẽ không thay đổi gì cả.
Nhưng vừa rồi ông cũng nói vụ Negreira là “bất thường”…
Đúng, tất nhiên bất thường, nhưng tôi không quá để tâm. Đúng là bất thường, song tôi nghĩ việc chúng tôi không vô địch La Liga nhiều hơn cũng có phần trách nhiệm của chính chúng tôi.
Trong giai đoạn hoàng kim ấy, ông còn giành một Quả bóng vàng. Cầu thủ Milan gần nhất giành Quả bóng vàng vẫn là Kaka năm 2007. Từ 2008 đến 2017, Quả bóng vàng bị Ronaldo và Messi ôm trọn, cho tới khi ông xuất hiện, phá thế độc chiếm của họ. Tôi nghĩ dù ông luôn là cầu thủ vì tập thể, vinh quang cá nhân ấy vẫn là giấc mơ của mọi cầu thủ bóng đá, và không ai lấy được khỏi tay ông, vì ông thắng bằng chính màn trình diễn của mình.
Đúng, thực sự rất khó tin. Đó là vinh quang cá nhân cao nhất, không giải cá nhân nào quan trọng hơn.
Nhất là thắng nó ở thời của hai hiện tượng Ronaldo và Messi, mà mỗi năm còn có những cầu thủ xuất sắc khác cạnh tranh, như Neymar, như Benzema, người vài năm sau cũng giành Quả bóng vàng, ngoài ra còn rất nhiều người khác.
Thắng được nó thực sự rất khó tin. Nhìn danh sách những người từng giành Quả bóng vàng mà bản thân mình cũng có một, khiến tôi rất vui và mãn nguyện. Hơn nữa tôi đến từ một quốc gia nhỏ. So với cầu thủ từ Tây Ban Nha, Italy, Đức hay Pháp, với chúng tôi muốn thắng giải như thế luôn khó hơn nhiều, phải nỗ lực gấp đôi.
Vì thế tôi càng tự hào về giải này. Nhưng tôi vẫn luôn nói, vinh quang tập thể mới là quan trọng nhất, điều đó không đổi.
Quả bóng vàng là sự ghi nhận đẹp đẽ cho mùa giải vĩ đại ấy. Lúc đó tôi đá rất hay ở Real Madrid, đặc biệt ở đội tuyển Croatia cũng có màn trình diễn xuất sắc, nên tôi rất vui.
Thế năm nay ông nghĩ ai sẽ thắng? Giờ người ta nói tới Mbappe, Rodri, Bellingham; Bellingham đá World Cup cực hay, đầu mùa mới cũng rất nóng. Nếu bắt ông nói một cái tên, ông thấy ai làm tốt hơn, xứng đáng nhất?
Tôi không biết, thật đấy. Tôi không muốn nêu tên nào, cũng không muốn nói ai xứng hơn. Sẽ có người bỏ phiếu và quyết định ai thắng. Real Madrid và các đội khác đều có nhiều ứng viên. Cứ xem cuối cùng ai thắng, tôi không muốn bàn tên cụ thể.
Tôi hiểu. Giờ mỗi lần nói Quả bóng vàng là lại tranh cãi. Vậy tạm gác Quả bóng vàng. Hãy nói với tôi về Mbappe, Bellingham và Vinicius, bộ ba này rất kinh ngạc. Mùa trước có chút kỳ lạ, nhưng cả ba đều là những cầu thủ phi thường, phải không?
Họ đều là những hiện tượng. Tôi rất vui Vinicius đã gia hạn với câu lạc bộ. Xét tất cả những gì cậu ấy mang lại cho đội, nếu cậu ấy không ở lại thì tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Kylian rất khó tin. Cảm giác ghi bàn nhẹ nhàng ấy, cộng với tốc độ, đều rất kinh ngạc… Nhưng tôi cảm thấy gần gũi với Jude hơn một chút, vì cậu ấy cũng là tiền vệ như tôi.
Tiền vệ…
Đúng. Từ ngày đầu tiên, tôi đã thấy ở cậu ấy điều khác biệt. Trước hết với tư cách cầu thủ, cậu ấy có tố chất rất mạnh, nhưng đồng thời còn có cá tính.
Cậu ấy có thể trở thành thủ lĩnh.
Đúng, cậu ấy có thể trở thành thủ lĩnh. CĐV Bernabeu trân trọng thái độ trên sân dốc hết sức, cống hiến hết mình của cậu ấy.
Họ không chỉ trân trọng tố chất, mà cả sự nỗ lực. Màn trình diễn ở World Cup, và phong độ từ đầu mùa này, đều rất khó tin. Mong cậu ấy giữ được như vậy.
Nhiều người ở Real Madrid mong sau khi ông giải nghệ, có thể trở lại Bernabeu làm giám đốc thể thao hoặc HLV. Tôi nghĩ ông có lẽ đã hình dung vô số khả năng cho tương lai. Nhưng ông có nhận ra, người ta vẫn luôn chờ ngày ông trở về Real Madrid?
Mong điều đó xảy ra. Real Madrid là nhà tôi, và mãi sẽ là. Vì tất cả những gì tôi trải qua ở đó, tôi mãi là người Real Madrid.
Đó là những năm tháng đẹp nhất trong sự nghiệp và đời tư của tôi. Tôi mong một ngày được trở lại, nhưng phải xem với vai trò nào. Tôi là người muốn làm việc cho ra việc, cũng muốn bản thân phát huy được vai trò. Tôi sẽ không chỉ vì mình tên Modric mà trở về Real Madrid, ở đó mà chẳng rõ mình đang làm gì. Tôi không làm được công việc kiểu đó. Nếu trở lại, tôi muốn phát huy tác dụng, muốn là một phần quan trọng, cũng muốn thực sự đảm nhận vai trò then chốt trong việc mình làm.
Như Mourinho nói không lâu trước, là làm việc “vì” Real Madrid, giúp câu lạc bộ ở mọi chỗ mình có thể giúp, vì tôi không biết cách chỉ làm một nửa. Tôi hoặc làm cho ra việc, hoặc không làm. Sau này hãy xem, nhưng được trở lại chắc chắn sẽ là một giấc mơ.
Vì thế, Luka, ông mới là nhà vô địch, cũng là tấm gương đáng để mọi người học.
Cảm ơn.
Lưu ý 18+: Hãy đặt giới hạn thời gian và ngân sách. Giải trí không phải nguồn thu nhập.